Sân bay

– by Inge Maria on Unsplash –

Mưa. Trời mưa tầm tã. Không biết đã mưa tự bao giờ, nhưng những hạt nước long lanh đang thi nhau trượt xuống cửa kính xe. Áp tay vào cửa kính, chờ đợi một cảm xúc mát lạnh.

Đường đi thật dài. Người ta nói con đường là dài nhất. Tôi mong rằng con đường này thực sự sẽ dài mãi mãi, dù tôi biết đến một lúc nào đó nó sẽ phải dừng, phũ phàng bỏ tôi lại giữa những tiếng la hét vội vàng và bực bội, giữa tiếng còi ô tô, và giữa sự bơ vơ của lòng người.

Hiện tại, ô tô vẫn lăn bánh. Tạp âm ngoài cửa sổ chìm vào sự tĩnh lặng. Trời đã không còn màu xanh xám xịt của hoàng hôn nơi không có mặt trời. Đêm chuyển chậm, nhưng không ai nhìn thấy nó bất ngờ ập đến, mặc dù mưa đã biến bầu trời đêm thành một thứ màu u ám. Những đám mây hòa vào với mặt trời và về với mặt đất. Mắt tôi díp lại, nhưng tôi không muốn ngủ. Quyển sách trên tay, nhưng tôi chỉ muốn ngắm mưa. Không biết có được nhìn thấy những giọt mưa trên cửa sổ máy bay không nhỉ?

Khi xe tạm dừng để đón thêm một hành khách nữa, trời vẫn còn mưa. Tôi hít một hơi, chuẩn bị cho bài lải nhải không rõ nội dung của mẹ. Ngồi viết những dòng này, tôi nhận ra tôi đã quên mẹ đã nói gì. Giọng nói của mẹ cũng chìm vào tĩnh lặng. Những tiếng cười đùa ngắn giữa chúng tôi trong suốt hành trình cũng biến mất. Chỉ còn nỗi buồn của riêng tôi phảng phất như một chú chim trong lồng.

Tiếp tục ngắm mưa, tôi hiểu tại sao người ta không thích những cơn mưa rào như thế này. Không có gì tuyệt đẹp về mưa khi bạn phải lao ra ngoài đường, vội vàng về nhà trong khi xe máy bắn nước lên người bạn và xe của bạn làm tương tự với người ta. Không có gì tuyệt đẹp về mưa khi mưa che mất ánh sáng cuối cùng của ngày, khi mưa là kẻ thù cuối cùng của cơ thể đã mệt mỏi là bạn. Nhưng tôi thích mưa. Tôi thích sự u ám của mưa. Tôi thích tiếng mưa tầm tã trên đường, tiếng mưa đập bồm bộp trên mái nhà, tiếng mưa hắt vào cửa sổ.

Có lẽ ông trời đang khóc.

Sân bay hiện ra trước mắt. Tiếp đến là những bước đi hối hả, những cái băn khoăn mình có muộn chuyến bay không, những lời giục giã “Nhanh lên!”. Lúc ấy, mưa chỉ còn là vài giọt bé nhỏ, không đủ để người ta che ô, không đủ để khiến người ta chạy vội vào chỗ trú. Mưa chỉ còn là một ký ức.

“Ở miền Trung đang có bão. Không biết có được bay không nhỉ?” Mẹ lo lắng than thở. Tôi nghĩ thầm, bay cũng được thôi. Nếu hôm nay là ngày tôi chết, tôi cũng chẳng quan tâm. Ăn xong một bát phở, vác ba lô nặng trình trịch lên vai, mẹ và tôi cất bước về cửa số 8. Tôi thở dài. Đợi chiếc xe tiếp theo của ngày, vai tôi mỏi nhừ. Mặt đường màu xám phản chiếu ánh sáng qua những vũng nước bé xíu. Bộ đài vang lên những tiếng đứt quãng, và mọi người lên xe.

Tôi đợi mưa. Nhưng mưa không còn nữa. Cửa sổ máy bay là những vệt mưa đã khô của chuyển bay trước, trắng đục, không còn long lanh. Tôi đưa tay miết mép quyển sách.

Cất cánh.